Lên chức nhờ...khóc!?

03/11/2020 | 13:58 PM

Xem với cỡ chữ

Tốt nghiệp sư phạm âm nhạc, theo lý thuyết, Thị phải trở thành cô giáo dạy nhạc ở một cơ sở giáo dục nào đó. Nhưng vốn dĩ không thích nghề dạy học, lại cũng chẳng có năng khiếu sư phạm, nên Thị không chú tâm tìm việc ở nơi có nhu cầu sử dụng nghề mà mình đã được đào tạo. Từ ngày ra trường, Thị cứ mặc kệ, muốn đến đâu thì đến, đã có bố mẹ lo. Từ khi được sinh ra đến giờ đã thế, giờ cũng cứ như thế.

Bố mẹ Thị thì sốt ruột chạy đôn chạy đáo tìm cho Thị việc làm. May thay, nhờ mối quan hệ của bố đẻ, Thị được biên chế vào một đoàn nghệ thuật chuyên nghiệp của nhà nước ngon ơ! Nhưng niềm vui mừng của bố mẹ Thị lại là nỗi lo của đoàn nghệ thuật. Đã buộc phải nhận người do cấp trên đưa xuống, đồng nghĩa với việc mất cơ hội để biên chế một tài năng nghệ thuật thật sự, thì đoàn lại lo không biết sắp xếp thị vào việc gì. Diễn không biết diễn, hát không biết hát, hay chính xác hơn là không biết hát đơn ca. Thôi thì xếp thị vào dàn đồng ca! Đứng vào đó, cứ ăn mặc đẹp, phù hợp và chỉ cần mấp máy môi là được! Đã vậy, Thị lại có tính đành hanh đỏ mỏ. Ai nói gì, kể cả trưởng đoàn, Thị cũng bỏ ngoài tai, có khi Thị còn quặc lại. Đến nỗi càng về sau, mọi người trong đoàn càng thấy “chán chả buồn nói”.

May cho đoàn và không may cho Thị, đúng thời kỳ nhà nước xem xét tinh giản biên chế, Thị được đưa vào danh sách bởi những lý do rõ ràng, thuyết phục đến nỗi ông Cục trưởng - người đã đích thân bảo lãnh đưa Thị về đoàn - không thể có ý kiến gì khác được! Nhưng cơ hội này khép lại, cơ hội khác lại mở ra. Trong suốt thời gian chờ Thị đi tìm việc khác, để cứu vãn tình thế và cũng là để nghĩa tình bạn bè trọn vẹn, ông Cục trưởng lại giới thiệu để Thị thử việc tại một cơ quan truyền thông. Đúng là cơ quan này đang đề xuất xin tuyển một “Phát thanh viên”, nhưng yêu cầu khá cao. Ngoài chất giọng, người được tuyển phải có hình thể phù hợp, ít nhất là khuôn mặt ăn ảnh. Thế là Thị được thử.

Hôm xem băng ghi hình, ông Trưởng ban Biên tập nhăn nhó: Chất giọng thì tạm được, nhưng đọc như thế thì sai hết ý tứ của tác giả bài viết. Ngắt nhịp, ngắt dấu câu thì lung tung. Sau dấu chấm, đáng lẽ ngắt lâu thì nó lại ngắt ít; sau dấu phảy đáng lẽ phải ngắt ngắn thì nó lại ngắt dài. Chưa kể là “lờ”, “nờ” lẫn lộn. Khẩu hình mở thì môi trề xuống trông rất điêu toa như chửi người ta thế thì ai xem chương trình của mình? Thôi, dẹp!

Rồi ông quay ra nói với nhân viên của mình: Cậu làm văn bản đưa tôi ký báo cáo Cục trưởng, trường hợp này không tuyển được! Nhận được báo cáo, ông Cục trưởng toát mồ hôi hột. Vốn là cán bộ đi ra từ kháng chiến, quen với lối sống giản dị, liêm khiết, sống hiền lành, chỉn chu, ông rất muốn giúp con của người bạn từng vào sinh ra tử trong kháng chiến, nhưng làm sao được bây giờ? Làm người dẫn truyền hình có những yêu cầu cao hơn, đặc thù hơn các vị trí khác, do đó cũng khó mà thuyết phục các anh ấy nhận được.

Nghĩ vậy rồi ông cũng nhấc điện thoại gọi cho ông Trưởng ban Biên tập: Tôi cũng đồng tình với quan điểm của các anh, tuy nhiên cũng muốn đề nghị anh cho cháu thêm thời gian nữa, biết đâu, nó có thể cố học, sửa chữa những nhược điểm và đáp ứng được yêu cầu của các anh! Giọng ông Cục trưởng nhẹ nhàng khiêm tốn và có phần tha thiết làm cho ông Trưởng Ban Biên tập có phần xúc động và nể trọng. Là cấp trên mà ông ấy đã “hạ mình” đến thế vì con của người bạn chiến đấu thì biết ông ấy là người trọng tình nghĩa bạn bè đến mức độ nào. Nghĩ vậy, rồi ông Trưởng ban Biên tập đồng ý cho Thị được thử thêm lần nữa.

Thị được gửi tới một phát thanh viên bậc thày kèm cặp, từ cách mở khẩu hình đến cách phát âm, đặc biệt là việc phát âm “lờ”“nờ” cho đúng, rồi việc giữ cho khuôn mặt của mình sao cho thân thiện với khán giả...Trước thử thách một mất một còn, Thị đã cố gắng học hỏi. Và sự cố gắng của Thị được đền đáp. Thị được nhận vào người dẫn chương trình cho một chương trình truyền hình. Ngày ấy, sóng truyền hình mới phát có ba tiếng buổi tối và gần như là duy nhất trên hệ thống truyền thông, diện phủ sóng chưa được toàn quốc như sau này, nên chỉ cần xuất hiện trên màn hình là hôm sau rất nhiều người biết. Điều đó làm cho nhiều người nhầm lẫn giữa “quen mặt” với “nổi tiếng”. Và Thị là một trong số đó. Trong tâm trí mình, Thị luôn cho rằng: Mình là người “nổi tiếng”! Thị lầm tưởng như vậy, bởi Thị ngộ nhận một phần, nhưng một phần cũng do một số vị quan chức! Chính các vị cũng lầm tưởng rằng cứ xuất hiện trên màn hình là nổi tiếng! Thế mới lạ. Vì thế, hễ Thị xuất hiện ở đâu là nhiều vị ở đấy cũng hấp háy, rồi xe đưa, xe đón, rồi sai lính phục vụ nhặng xị ngậu cả lên. Và Thị từng bước mon men tới làm quen, làm thân với cán bộ cao cấp hơn, trong đó, có một vị là đương kim Thứ trưởng lúc đó.

 “Sắm” được “ô” to, Thị xuống đơn vị cơ sở như bà hoàng. Không cần qua các phòng chức năng, Thị xông thẳng lên phòng Giám đốc sở đặt yêu cầu. Rồi Giám đốc sở gọi cấp dưới lên phân công thực hiện yêu cầu của Thị. Mặc dù vẫn phải “vui vẻ” làm theo yêu cầu của Thị, nhưng hầu hết các Giám đốc sở, lãnh đạo các phòng ban và cán bộ, công nhân viên trong các sở đều rất khó chịu!

Duy chỉ có ông Tài Hứa là không hiểu, hay đúng hơn là cố tình không hiểu! Vì vậy, với tư cách là cấp trên phụ trách, Tài Hứa phát biểu tại hội nghị về công tác cán bộ nơi Thị đang công tác: Tôi không hiểu các đồng chí quan tâm đến cán bộ nữ đến đâu, các đồng chí nắm chính sách bình đẳng giới thế nào mà một cán bộ đã công tác lâu năm, nổi tiếng (!), lại là nữ như đồng chí Quy mà đến nay vẫn chưa được bổ nhiệm?

Mọi người ngạc nhiên nhìn nhau, xì xào: Sao, tôi nói có gì không đúng à? Ông nói dõng dạc, rồi đưa mắt nhìn từng người: Đồng chí Trưởng phòng Tổ chức cán bộ đâu? Đồng chí nói tôi nghe xem nào? Tại sao?

Trưởng phòng Tổ chức cán bộ, rón rén đứng lên: Báo cáo thủ trưởng, trường hợp này, Phòng Tổ chức đã tham mưu cho Đảng ủy và Lãnh đạo Cục rà soát, xem xét, nhưng không bổ nhiệm được vì không đủ tiêu chuẩn bổ nhiệm do chưa có trong quy hoạch, lý do là không đủ phiếu tín nhiệm ạ.

- Vì sao không đủ phiếu tín nhiệm? Mà không đủ phiếu tín nhiệm thì đã làm sao? Cơ bản là cấp ủy và lãnh đạo Cục quyết chứ. Ông nói và nhìn thẳng vào Bí thư Đảng ủy, Cục trưởng!

Bí thư Đảng ủy, Cục trưởng từ từ đứng dậy, tươi cười, từ tốn: Dạ thưa anh, trường hợp này chúng tôi đã rà soát rất kỹ và thấy rằng, nguyên nhân không đủ phiếu tín nhiệm là do chính đồng chí ấy thôi ạ: Đào tạo không chuyên ngành, trình độ chuyên môn thực chất chỉ ở mức bình thường. Khi kết nạp Đảng có rất nhiều ý kiến phản đối, khi chuyển đảng chính thức cũng vậy. Khó khăn lắm mới kết nạp và chuyển Đảng chính thức cho đồng chí ấy. Chuyện ấy lâu rồi nhưng vấn đề là sau đó, đồng chí ấy vẫn không có gì thay đổi, nên anh em ở đơn vị không ủng hộ.

Biết là Đảng ủy và lãnh đạo Cục có lý, ông Tài Hứa dịu giọng: Hôm vừa rồi, cô ấy xuống gặp bà xã nhà tôi, cô ấy khóc lóc và than thở rằng: Bao nhiêu năm công tác mà em chẳng được chức tước gì. Em thiệt thòi quá! Rồi bà xã nhà tôi lại nói với tôi. Hôm nay tôi lại nói với các đồng chí: Thôi thì nể tình, các đồng chí quan tâm bổ nhiệm cô ấy. Đây cũng là thể hiện sự quan tâm đến cán bộ nữ lâu năm! Vả lại... Ông định nói: “Vả lại có ý kiến của đồng chí nguyên Thứ trưởng”, nhưng ông kịp dừng lại!

Thế rồi, một quy trình bổ nhiệm được khởi động và một thời gian rất ngắn sau, người hát trong dàn đồng ca, kiêm đành hanh đỏ mỏ hôm nào được bổ nhiệm lên chức vụ Phó Trưởng phòng! Và, một năm sau đó, chính Thị phát đơn kiện Tài Hứa vì không ủng hộ Thị lên chức Trưởng phòng!

Chuyện thật như đùa có phải không các bạn?

Trung Ngôn